Năm 1893 (năm thứ 26 thời Minh Trị), khuôn gỗ sẵn sàng cho quá trình đúc được chuyển giao cho Trợ lý Giáo sư Sessei Okazaki của Trường Mỹ thuật Tokyo Ông là một thợ đúc và thợ săn nổi tiếng với tác phẩm đã giành giải nhì tại Triển lãm Thế giới (Triển lãm Thế giới Paris) năm 1889 Tuy nhiên, việc đúc nguyên khối hoặc kỹ thuật đúc từng bước truyền thống của Nhật Bản tiến hành từ phần dưới lên phần trên của tác phẩm là không khả thi đối với một bức tượng có chiều cao vượt quá bốn mét và bao gồm cả spaulders, thanh kiếm và tất cả các đặc điểm chi tiết phức tạp Cần có một kỹ thuật đúc mớiĐi du lịch bằng chi phí riêng của mình, Okazaki đến Hội chợ Thế giới Chicago năm 1893, nơi trưng bày các tác phẩm nghệ thuật và thủ công từ khắp nơi trên thế giới, để xem ông có thể học được gì từ các cuộc triển lãm Một số bức tượng lớn tại triển lãm dường như được sản xuất bằng phương pháp đúc nguyên khối và Okazaki rất ngạc nhiên trước công nghệ phức tạp này Nhưng khi cuộc triển lãm sắp kết thúc, một tia nắng chiếu sáng một đường nối khó có thể phát hiện được trên một trong những bức tượng, khiến Okazaki chú ý Khi kiểm tra các bức tượng khác, ông phát hiện ra rằng chúng cũng không phải là sản phẩm đúc nguyên khối mà được đúc từng phần
Sau khi trở về Nhật Bản, Okazaki mất khoảng một năm để làm ngựa, đúc từng phần, chia ngựa thành bảy phần: thân, cổ, bốn chân và đuôi Ông cũng áp dụng các kỹ thuật gia công kim loại truyền thống của Nhật Bản để tạo ra bức tượng Kusunoki Masashige hùng vĩ cưỡi trên bộ sạc của mình Việc đúc từng phần của tác phẩm bằng đồng lớn này là chưa từng có ở Nhật BảnVì việc theo đuổi và mài giũa bức tượng mất thêm hai năm nên mãi đến tháng 9 năm 1896 (năm thứ 29 thời Minh Trị) nó mới được hoàn thành Chân cột đã được lắp đặt và bức tượng Kusunoki Masashige được dựng lên gần cầu Nijubashi vào năm 1900 (năm thứ 33 thời Minh Trị)
VI